Trang chủ » Vô Kỵ Luyện Giáng Long Thập Bác Chưởng - Cô Gái Đồ Long (Hồi thứ 21)

| Yêu và sống

Thứ Năm, 03 11 2011 11:41

Vô Kỵ Luyện Giáng Long Thập Bác Chưởng - Cô Gái Đồ Long (Hồi thứ 21)

(Ngày đăng: 15-05-2013 09:23:21) Dưới đây là phiên bản cache tại địa chỉ: http://truyen.enterplus.org/doc-truyen-dai/Co-Gai-Do-Long-143-chuong-2685.html
Link sponsor:
Thủ pháp đả huyệt này, chỉ có ta với con biết mà thôi, hà tất phải học cách cứu chữa làm gì? Nếu kẻ địch của con thật con đã ra tay đánh thì còn cứu chữa cho y làm chi? Chẳng lẽ cứu người ta để sau này người ta giết con hay sao?

 

Thúy Sơn cũng không hiểu tại sao cả, liền hỏi Tố Tố:

- Hiền muội em đã dùng kim trâm ném y phải không?

Tố Tố đáp:

- Không. Không biết có phải y bị rắn độc cắn không?

Hạ lão tam liền nói:

- Không, không phải đâu là... là con của ngũ hiệp đánh một chưởng vào lưng tiểu nhân đấy.

Y nói xong, liếc mắt nhìn Vô Kỵ vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi.

Tố Tố nghe nói đắc chí lắm và hỏi Vô Kỵ:

- Có phải con đã đánh y như vậy không? Con giỏi thật, con tài ba lắm.

Thúy Sơn cũng lên tiếng nói:

- Vô Kỵ, con nên giải huyệt cho y được khỏi?

Chàng vừa hỏi xong, liền nghĩ thầm :

- Con mình điểm huyệt người ta mình là cha mà không biết giải cứu thật là buồn cười quá .

Nên chàng chỉ hỏi một câu chứ không hỏi tiếp nữa, Tố Tố vừa cười vừa nói:

- Con cha bảo con giải huyệt thì con nên ra giải huyệt cho tên nọ đi, để y được biết thủ đoạn của tiểu anh hùng Tạ Vô Kỵ lợi hại như thế nào?

Liên Châu lần đầu tiên nghe ba chữ Tạ Vô Kỵ trong lòng thắc mắc vô cùng, liền hỏi Thúy Sơn:

- Sao tên của y là Tạ Vô Kỵ?

Thúy Sơn đáp:

- Vâng, đứa con đầu lòng của em đã cho nghĩa huynh làm con nuôi, nên nó mang họ của nghĩa huynh. 

Ba người nhìn Vô Kỵ, xem thằng nhỏ giải huyệt như thế nào nhưng Vô Kỵ lắc đầu đáp:

- Con không biết?

Thúy Sơn lại hỏi:

- Tại sao không biết?

- Nghĩa phụ chỉ day con đánh người, chứ không dạy con cứu người.

Y ngừng giây lát lại nói:

- Nhĩa phụ có dặn con rằng, dùng chưởng đánh trúng bốn yếu huyệt: Thái Dương, đại chùy, linh đài, đản trung của kẻ địch là sẽ toi mạng ngay. Con có hỏi nhĩa phụ cách cứu chữa, thì nghĩa phụ sầm nét mặt đáp:

- Thủ pháp đả huyệt này, chỉ có ta với con biết mà thôi, hà tất phải học cách cứu chữa làm gì? Nếu kẻ địch của con thật con đã ra tay đánh thì còn cứu chữa cho y làm chi? Chẳng lẽ cứu người ta để sau này người ta giết con hay sao?

Vợ chồng Thúy Sơn nghe Vô Kỵ nói, biết đúng là lời nói của nghĩa huynh mình, vì cả hai biết tính Tạ Tốn không ra tay thì chớ, nếu ra tay thì phải giết cho được kẻ địch mới nghe.

Hạ lão tam cũng là tay hảo hán, nghe Vô Kỵ nói vậy, liền xem vào:

- Dư nhị hiệp, Trương ngũ hiệp, tiểu nhân lập tâm bất lương tới đây bắt cóc công tử chẳng dè bị độc thủ của công tử đánh trúng, tiểu nhân đáng tội lắm. Mong hai vị ban cho một chưởng để tiểu nhân chết đi cho rảnh, chớ sống mà như thế này thì đau khổ không thể nào chịu được.

Liên Châu cau mày đáp:

- Tội của bạn chưa đến nỗi phải chết, cháu của mỗ còn nhỏ chưa biết gì, mỗ rất lấy làm ân hận, nhưng anh em mỗ thế nào cũng tận lực cứu cho bạn thoát nguy.

Nói xong, chàng liền ẳm Hạ lão tam vào trong khoang thuyền ngay rồi chàng quay lại hỏi Vô Kỵ:

- Con đã dùng chưởng pháp gì đánh ông già ấy thế?

Vô Kỵ thấy mặt Liên Châu nghiêm nghị trong lòng sợ hãi vừa khóc vừa nói:

- Cháu có cố ý đánh y đâu, y định thả rắn cắn cháu, cháu sợ quá.. cháu sợ quá..

 

Liên Châu thở dài, vội ẳm Vô Kỵ vào lòng và dùng tay aó lau nước mắt cho thằng nhỏ, rồi an ủi:

 

- Bác hai có trách gì cháu đâu? nếu người đó thả rắn độc ra cắn bác, thì bác cũng ra tay đánh y như cháu vậy.

 

Chàng an ủi rất lâu, Vô Kỵ mới chịu nín và nói:

 

- Nghĩa phụ cháu nói chưởng pháp đó là Giáng Long thập bát chưởng đã thất truyền trong võ lâm lâu năm rồi.

 

Liên Châu và vợ chồng Thúy Sơn nghe năm chữ Giáng Long thập bát chưởng đều thất sắc, Liên Châu liền đặt Vô Kỵ xuống đất. Thì ra chưởng pháp ấy là một môn võ tuyệt kỹ, nhờ đó Hồng Thất Công bang chủ cái bang hồi cuối đời Tống đã nổi danh khắp võ lâm. Với chưởng pháp đó mà môn đả cẩu bổng, Hồng Thất Công đã oai trấn thiên hạ. Các giới giang hồ nghe tới là táng đớm kinh hồn và cũng do đó mà Hông Thất Công đã trở nên một trong ngũ kỳ của võ lâm. Môn gậy đánh chó là của bang chủ cái bang, đời đời tương truyền cho tới ngày nay vẫn còn. Riêng có Giáng Long thập bát chưởng thì tự Hồng Thất Công chỉ truyền lại cho đệ tử là Quách Tỉnh thôi. đến đời Quách Tỉnh thấy trong hàng đệ tử không có nhân tài nào nên chàng không dạy cho ai cả.

 

Thần điêu đại hiệp Dương Qua tuy là bề tôi cháu của chàng nhưng vì y bị cụt một cánh tay, nên không sao học được môn chưởng pháp đó. Hơn một trăm năm nay, các tiền bối trong võ lâm chỉ nghe nói tới tên Giáng Long thập bát chưởng mà không ai được thấy chưởng pháp ấy sử dụng. Không ngờ Vô Kỵ lại học được của Tạ Tốn.

 

Liên Châu có vẻ không tin, liền nói:

 

- Có phải cháu đã dùng một thế trong Giáng Long thập bát chưởng đánh Hạ lão tam không?

 

Vô Kỵ đáp:

 

- Cái thế đó nghĩa phụ cháu gọi là Thần Long bái vĩ.

 

Liên Châu và Thúy Sơn có nghe sư phụ nói qua các tên thế võ trong Giáng Long thập bát chưởng và hình như có thế Thần Long bái vĩ này. Còn thế võ ra sao, thì không ai được biết cả. Nhưng Vô Kỵ tuổi hãy còn nhỏ mà chỉ thuận tay vỗ một chưởng đã đánh Hạ lão tam một hảo thủ trên giang hồ bị thương nặng thì dù chưởng pháp đó không phải là Giáng Long thập bát chưởng thì cũng không kém gì Giáng Long thập bát chưởng cả.

 

Thúy Sơn liền nói với Liên Châu:

 

- Trong những lúc nghĩa huynh của đệ đạy võ cho Vô Kỵ, vợ chồng đệ lánh xa nơi khác. Không ngờ anh ấy lại dạy thằng nhỏ thế võ thất truyền này.

 

Vô Kỵ liền tiếp lời:

 

- Nghĩa phụ cháu có nói :

 

- Nghĩa phụ chỉ học được có ba chưởng trong mười tám chưởng ấy, của một vị ẩn sĩ, nhưng nghĩa phụ nhận thấy sự biến hóa bên trong hơi sai lạc, nên có hỏi lại vị ẩn sĩ đó thì không ngờ vị ẩn sĩ đó cũng chỉ biết có thế thôi .

 

 

Liên Châu và Thúy Sơn ngẩn người ra nghĩ ngợi:

 

- Không ngờ chưởng pháp thíếu sót mà có oai lực mạnh đến thế đủ thấy thần oai của Hông Thất Công và Quách Tỉnh xưa kia lợi hại không sao tưởng được .

 

Tố Tố thấy con mình mới ra tay đã khiến ai nấy cũng phải kinh ngạc liền nghĩ thầm: 

 

- Chắc sau này nó sẽ là một cao thủ trấn kinh khắp võ lâm cũng nên .

 

Nàng càng nghĩ càng hớn hở trong lòng, nên không để ý đến sư huynh đệ của Thúy Sơn.

 

Thúy Sơn lại nói:

 

- Tên họ Hạ kia đã ra tay định bắt cóc Vô Kỵ như vậy, chắc thế nào Mao Sơn bang cũng có người đến tiếp ứng. Cho bằng chúng ta sớm rời khỏi chốn này thì hơn.

 

Liên Châu đáp:

 

- Chính thế, còn riêng về lão Hạ, ngu huynh cho y uống đoạt mệnh thần tán, không biết y có thể sống được không?

 

Thế rồi, bốn người quay trở vào trong khoang, thấy Hạ lão tam hô hấp rất yếu và cứ mửa máu ra luôn. 

 

 

 

Thúy Sơn liền quát mắng Vô Kỵ:

 

- Lần này vì đối phương giở những hành vi gian xảo, là do lỗi của y trước, mà cũng vì tình thế khẩn cấp, con hạ độc thủ như vậy, cha không khiển trách con. Nhưng từ giờ trở đi phải vạn bất đắc dĩ con mới được ra tay đánh người và không được tùy tiện sử dụng ba thế võ do nghĩa phụ con truyền dạy, nghe không?

 

Vô Kỵ liền nói:

 

- Con đã nhớ kỹ.

 

Y thấy mặt cha nghiêm nghị nên không sao nhịn được, liền khóc ré lên. 

 

 

 

Lúc ấy người lái đò đã mua rượu thịt về tới, Liên Châu liền bảo y nhổ neo cho thuyền đi ngay.

 

Ăn cơm tối xong, liên châu liền xếp bằng tròn vận nội công để chữa vết thương cho hạ lão tam. 

 

 

 

Tố Tố thấy vậy trong lòng bất mãn và nghĩ thầm. Ông già họ Dư này không khác gì đàn bà. Ðối xử với những kẻ hạ lưu trong giang hồ hà tất phải tốn công đến thế. Vứt quách y xuống sông cho cá ăn, có phải tiện không? Những quân giở trò quỷ quyệt hại người này còn để sống làm gì? Vả lại, giết những kẻ khốn nạn như thế có phải lạm sát người vô tội đâu?

 

Dùng nội công cứu y, dù có khỏi mình cũng tổn thương nguyên khí rất nhiều.

 

Ngờ đâu liên châu chữa hơn tiếng đông hồ, rồi Thúy Sơn lại tiếp tay. đến lúc trời sáng, Hạ lão tam không còn thổ huyết nữa và sắc mặt hong hào trở lại, Liên Châu thấy vậy vừa mừng vừa nói:

 

- Bây giờ bạn khỏi sợ chết rồi, nhưng khó phục hồi võ công.

 

Hạ lão tam vừa cám ơn vừa nói:

 

- Ôn đức của hai vị dù tới lúc chết, họ Hạ này cũng không dám quên. Bây giờ tiểu nhân không còn mặt mũi nào về yết kiến bang chủ nữa. Từ nay trở đi, tiểu nhân sẽ mai danh ẩn tích trở lại quê hương là nghề nông sinh sống, không ra lăn lộn ngoài giang hồ nữa.

 

Thuyền tới Khánh An, Hạ lão tam liền vái chào ba người, rồi lên bờ tìm lang y chữa trị thêm.

 

Hôm đó thuyền ngược dòng sông, lại gặp gió ngược nên đi rất chậm. 

 

 

 

Thúy Sơn cách biệt sư phụ và các sư huynh đệ đã ngót mười năm nên nóng lòng muốn gặp gỡ ngay. 

 

 

 

Tới An khánh, chàng định đi đường bộ cho nhanh hơn, nhưng Liên Châu vội khuyên bảo:

 

- Ngũ đệ, chúng ta cứ tiếp tục đi bằng thuyền đỡ bị sự lôi thôi rắc rối. Ngày nay, trên giang hồ có rất nhiều người muốn dò hỏi tung tích nghĩa huynh của đệ.

 

Tố Tố xen lời hỏi:

 

- Chúng em đi cùng với sư huynh, chẳng lẽ có người dám cản trở Dư nhị hiệp hay sao?

 

 

Liên Châu đáp:

 

- Bảy anh em chúng ta nắm tay hợp sức thì bọn chúng không dám cản trở, chớ riêng mỗ với ngũ đệ thì làm sao địch lại bao nhiêu cao thủ tới tấp đến chất vấn? Huống hồ chúng ta chỉ mong việc này được dàn xếp ổn thỏa, hà tất phải kết nhiều thù oán!

 

Thúy Sơn gật đầu đáp:

 

- Nhị ca nói rất phải.

 

Thuyền đi được mấy ngày đã tới Võ Huyệt, tỉnh Hồ Bắc. 

 

 

 

Tối hôm đó, thuyền đậu ở Phúc Trì khẩu mọi người định nghỉ đêm ở đó, sáng mai khởi hành sớm. 

 

 

 

Liên Châu bỗng nghe có tiếng ngựa hí và tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng tới, liền ló đầu ra ngoài khoang thuyền thì thấy có hai người cỡi ngựa tới bờ sông, rồi quay lưng lại chạy về phía thị trấn, nhưng chân tay chúng rất lanh lẹ đủ thấy chúng là những tay võ công cao siêu. Chàng bèn quay lại nhìn Thúy Sơn và nói:

 

- Nếu chúng ta còn đậu thuyền ở đây thế nào cũng có chuyện không hay xảy ra, chi bằng bảo người lái đò nhổ neo đi tốt hơn.

 

Thúy Sơn đáp:

 

- Vâng.

 

Chàng nhìn thấy Liên Châu chu đáo như vậy, chàng vui mừng vô cùng. 

 

 

 

Phải biết từ khi Võ Ðang thất hiệp hạ sơn hành hiệp tới giờ, võ công cao siêu, hành sự chính đáng, nên chỉ người khác thấy anh em họ là phải xa lánh, chú chưa bao giờ thất hiệp phải lánh mặt ai cả.

 

Nhứt là trong mấy năm gần đây, tiếng tăm của Liên Châu lại càng lẫy lừng hơn trước nhiều.

 

Ngay đến người trưởng môn phái Côn Luân hay không động thấy chàng cũng không dám thất lễ. Nhưng lần này, mới thấy bóng hai tên vô danh tiểu tốt chàng đã bắt nhổ neo ra khỏi Phúc Trì Khấu ngay. 

 

 

 

Thúy Sơn cũng biết sư ca mình làm như vậy là vì muốn gia đình mình được an toàn.

 

Liên Châu liền gọi người lái đò tới, thưởng cho 5 lạng bạc và bắt nhổ neo lên đường ngay. 

 

 

 

Tuy mỏi mệt, nhưng người lái đò thấy được thưởng tiền cả mừng nhổ neo đi ngay.

 

Ðêm hôm đó, trăng thanh gió mát, Vô Kỵ đã ngủ say, Liên Châu va vợ chồng Thúy Sơn uống rượu thưởng trăng. 

 

 

 

Ba người đang nhìn mặt sông mênh mông thì Thúy Sơn bỗng lên tiếng:

 

- Ngày chúc thọ bách tuế của ân sư sắp tới nơi rồi, tiểu đệ vừa về tới kịp dự buổi chúc thọ hiếm có trong võ lâm này. Như vậy trời xanh vẫn còn thương tiểu đệ lắm.

 

Tố Tố tiếp lời:

 

- Chỉ tiếc rằng chúng ta vừa mới về tới nơi, chân ướt chân ráo không kịp sửa soạn lẽ vật để chúc thọ ân sư.

 

Liên Châu vừa cười vừa nói:

 

- Tức muội có biết trong bảy anh em chúng tôi ai là người được ân sư cưng nhất không?

 

Tố Tố đáp :

 

- Trong mấy anh em, có lẽ nhị sư huynh là người được ân sư thương nhất.

 

Liên Châu tủm tỉm cười và trả lời, Tức muội đã dối lòng. Sự thực tức muội biết rõ ai là người được ân sư cưng nhất nhưng cố ý nói sai. Trong bảy anh em chúng tôi chỉ có phu quân anh tuấn của tức muội là được sư phụ ngày đêm nhắc nhở tới luôn.

 

Tố Tố trong lòng mừng thầm, nhưng cố ý lắc đầu đáp:

 

- Em không tin.

 

Liên Châu lại nói tiếp:

 

- Trong bảy anh em, mỗi người một sở trường. Ðại sư ca giỏi về dịch lý, tính nết giản dị và biết nghĩ xa. Tam sư đệ là người tinh minh cường tráng, sư phụ giao cho việc gì là chú ấy không làm lỡ một lần nào cả. Tứ sư đệ là người khôn ngoan hơn người, lục sư đệ kiếm thuật rất tinh xảo, thất sư đệ mấy năm gần đây chuyên luyện võ công ngoại môn, sau này có lẽ chỉ có chú ấy là người kiêm cả nội ngoại công.

 

 

Tố Tố vội hỏi:

 

- Thế còn nhị sư ca?

 

- Tôi ngu dốt đần độn, chả có gì là sở trường cả, chỉ chăm chỉ luyện tập võ công của ân sư truyền dạy mà thôi.

 

Tố Tố vỗ tay nói:

 

- Nhị sư ca là người giỏi võ nhất trong Võ Ðang thất hiệp mà lại cứ khiêm tốn, không chịu nhận. Chỉ nội công tinh đó anh đã kém nhị ca xa rồi.

 

Liên Châu liền đáp:

 

- Trong bảy anh em, chỉ có một mình chú là văn võ toàn tài. để anh nói cho tức muội nghe câu chuyện bí mật này. Năm năm trước đây, vào ngày chúc thọ sư phụ chín mươi lăm tuổi trong lúc các sư huynh đệ đang chúc thọ thì ân sư bỗng tỏ vẻ không vui nói: "Trong bảy đệ tử của ta, chỉ có Thúy Sơn là thông minh hơn hết, và cũng là người văn võ toàn tài nữa, ta định để cho y làm chức trưởng môn sau này. Hà, chỉ tiếc rằng y bạc phúc, đã mất tích , không biết có còn sống nữa hay không?" Ðấy tức muội xem, có phải là ân sư cưng ngũ đệ nhất không?

 

Thúy Sơn cảm động vô cùng, nước mắt ứa ra, Liên Châu nói tiếp:

 

- Bây giờ ngũ đệ được bình an trở về thì lễ vật chúc thọ ân sư không gì hơn hai chữ "bình yên".

 

Chàng vừa nói tới đây, bỗng nghe có tiếng vó ngựa. 

 

 

 

Tiếng vó ngựa đó từ phía Tây, trong đêm tối lại càng nghe rõ thêm và cả ba cũng nhạn ra có bốn con ngựa đang phi tới. 

 

 

 

Ba người nhìn nhau, biết bốn người cưỡi ngựa đó thế nào cũng có liên quan đến bọn mình.

 

Tuy ba người không muốn gây sự nhưng họ có phải là người yếu hèn, nhút nhát đâu, Liên Châu lại nói:

 

- Lúc này lúc tôi xuống núi, sư phụ đang bế quan tu luyện võ công có lẽ chúng ta trở về núi Võ Ðang thì ân sư khai quan rồi cũng nên.

 

Tố Tố nói tiếp:

 

- Năm xưa, cha em chỉ khâm phục có tôn sư Trương chân nhân và Kiến Văn Trí Tính bốn vị cao tăng của phái Thiếu Lâm. Trương chân nhân năm nay đã bách tuế, võ công cao siêu quả thật trong đời này không ai hơn được. Hiện giờ chân nhân lại còn bế quan luyện tập chẳng hay có phải luyện trường sinh bất lão không?

 

Liên Châu đáp:

 

- Không phải, ân sư bế quan để luyện võ.

 

Tố Tố hơi kinh hãi và hỏi tiếp:

 

- Võ công của chân nhân đã cao siêu quá mức chẳng hay còn luyện tập thêm môn gì nữa?

 

Chẳng lẽ trên đời này có người giỏi hơn chân nhân phải luyện võ công để đối địch hay sao?

 

Liên Châu đáp:

 

- Từ năm ân sư ta chín mươi lăm tuổi trở đi, thì năm nào cũng bế quan chín tháng. An sư vẫn thường nói: "Võ công của phái Võ Ðang chúng ta chủ yếu là bộ Cửu Dương chân kinh, nhưng năm xưa, lúc ta nghe Giác Viễn tổ sư đọc cuốn chân kinh này thì tuổi hãy còn nhỏ nên không nhớ hết được, vì thế võ công của bổn môn vẫn còn khiếm khuyết". Theo lời ân sư thì cuốn Cửu Dương chân kinh truyền từ Ðạt Ma lão tổ nhưng bên trong còn rất nhiều chỗ sơ hở, hình như lần đó Giác Viễn tổ sư mới đọc được có nửa bộ thôi, phải chi có thêm nửa bộ nữa thì võ công của phái chúng ta rất hoàn hảo.

 

Bây giờ biết đi đâu để kiếm nữa cuốn Cửu Dương chân kinh kia? Vả lại không biết có nửa cuốn chân kinh nữa hay không? điều này không ai biết cả, Ðạt Ma lão tổ là một kỳ nhân xuất thế ra đời ở nước Thiên Trúc, thông minh và tài trí của ân sư chúng ta chưa chắc đã kém Ðạt Ma lão tổ, . Nên ân sư đã nói : "Ta không kiếm được nửa cuốn chân kinh chẳng lẽ không sáng tạo ra được nước võ công để điền vào những sơ hở trước hay sao?" vì thế hàng năm ân sư cứ bế quan để nghĩ ngợi và sáng tác chỉ mong tập hợp được những võ công của thiên hạ, hun đúc thành võ công riêng của phái chúng ta.

 

Thúy Sơn và Tố Tố nghe Liên Châu nói như vậy, đều tắc lưỡi khen ngợi .

 

Liên Châu lại tiếp:

 

- Năm xưa, lúc Giác Viễn tổ sư truyền Cửu Dương chân kinh có tất cả ba người đứng quanh đó để nghe: đó là ân sư, Vô sắc đại sư của phái Thiếu Lâm và Quách Tường nữ hiệp tổ sư của phái Nga My. Sự thông minh và hiểu biết của ba người khác nhau, nên sự thành công của ba người sai biệt rất nhiều. Nói về võ công thì Vô Sắc đại sư cao hơn hết, còn Quách nữ hiệp là con gái Quách Tỉnh đại hiệp và Hoàng Dung nữ hiệp nên tài học nàng rất uyên bác. Còn sư phụ chúng ta, võ công chưa có căn bản, nhưng nhờ thế mà ân sư của chúng ta lại học những võ công tinh thuần nhất. Cho nên Thiếu :âm . Nga Mi, Võ Ðang, một phái thì cao siêu, một phái thì uyên bác một phái thì tinh thuần. Cả ba phái đều có sở trường sở đoản.

 

 

 

Tố Tố lại hỏi:

 

- Theo như lời nhị ca thì võ công của Giác Viễn Thiền sư cao tới mức không thể tưởng tượng được phải không?

 

Liên Châu đáp:

 

- Không. Giác Viễn Thiền sư hoàn toàn không biết chút võ công nào cả. Ông là một người trông nom kinh kệ trên Tàng Kinh các lại là một con mọt sách, rất thích đọc các kinh kệ, nên đã thuộc long tất cả những kinh tàng trữ trên Tàng Kinh các. Ông ngẫu nhiên đọc tới cuốn Cửu Dương chân kinh, liền đem cuốn kinh đó đọc lại cho ba người nghe còn những võ công tinh thâm trong cuốn kinh đó ra sao thì ông không biết.

 

Thế rồi chàng đem chuyện Cửu Dương chân kinh thất lạc kể cho Tố Tố nghe.

 

 

 

Chuyện này Thúy Sơn đã nghe sư phụ kể, nhưng Tố Tố mới nghe lần đầu nên thích thú vô cùng.

 

Ngày thường Liên Châu rất ít nói. Có khi mấy ngày liền chàng không mở miệng một lần, nhưng từ hôm gặp lại Thúy Sơn có lẽ vì anh em xa cách lâu năm bây giờ mới tái ngộ nên lòng riêng hoan hỉ chăng mới nói luôn miệng. 

 

Ðã hơn mười ngày qua chàng mới thấy bản tính Tố Tố không phài là người ác độc, chỉ vì gần mực thì đen gần đèn thì sáng, từ bé cho đến lớn, tai nàng nghe mắt nàng thấy toàn những chuyện tà ác nên trước kia nàng mới hung tợn. Nhưng từ khi nàng làm vợ Thúy Sơn trong mười năm liền, tính cách đã biết đổi rất nhiều. 

 

 

 

Liên Châu càng ngày càng thấy nàng là người ngây thơ và thành thực, còn hơn những người hủ hoá ở các danh môn chính phái nhiều. Nên lúc này chàng mới đối xử với Tố Tố thân tình coi như là một đệ phu.

 

Thúy Sơn thấy sư ca đang cao hứng thao thao bất tuyệt kể chuyện xưa cho vợ chồng mình nghe nên định hỏi về võ công của sư phụ tiến triển ra sao , bỗng có tiếng vó ngựa từ phía đông vọng tới. 

 

 

 

Không bao lâu tiếng vó ngựa chạy tới cạnh thuyền rồi lướt qua, đi thẳng về phía Tây.

 

 

 

Thúy Sơn giả vờ như không nghe thấy cả, hỏi Liên Châu:

 

- Nhị ca nếu ân sư chúng ta mời các cao thủ của phái Thiếu Lâm và Nga my đến để cùng nghiên cứu lấy sở trường của người bổ khuyết sở đoản của mình có phải võ công sẽ được tiến bộ nhanh không?

 

Liên Châu nghe nói vỗ tay vào đùi rồi nói:

 

- Phải đấy, thảo nào sư phụ bảo là sau này chú sẽ là người thừa kế vị trưởng môn của phái chúng ta. Quả thật ân sư sành sỏi biết bao.

 

Thúy Sơn liền đỡ lời:

 

- Chỉ vì tiểu đệ vắng mặt nên ân sư mới nhớ nhung mà dạy như vậy. Bao giờ người mẹ hiền cũng thương nhớ đứa con đi xa, hơn là những đứa con hiếu ở bên cạnh. Sự thật võ công của tiểu đệ kém đại ca, nhị ca và tứ ca rất xa, còn so với lục đệ và thất đệ tiểu đệ cũng không hơn hai chú áy là bao.

 

Liên Châu lắc đầu đáp:

 

- Ngũ đệ nói vậy không đúng sự thực chút nào. Vẫn biết bây giờ võ công của hiền đệ không bằng ngu huynh thật, nhưng hiền đệ sẽ là người thừa kế gánh vác trọng trách làm rạng rỡ võ học của phái ta, nên ân sư vẫn thường nói "Thiên hạ bao la, sự vinh nhục của một phái Võ Ðang có nghĩa lý gì đâu , nhưng ta có thể nghiên cứu hết được sự huyền ảo và bí quyết của võ học rồi truyền cho người một cách thận trọng khiến võ công của chính nhân quân tử cao siêu đến mức mà tà ác tiểu nhân không sao theo kịp. Tiến thêm một bước, ta giao kết vói tất cả nhân sĩ trong thiên hạ rồi cùng nhau xua đuổi quân Mông Cổ ra khỏi bờ cõi giành lại giang sơn cho dân tộc ta. Như vậy mới phải là phận sự của người học võ như chúng ta"

 

Vì thế ân sư kén chọn người kế vị chú trọng tâm thuật sau mới đến thông minh. Nói đến tâm thuật, thì trong bảy anh em chúng ta, không ai hơn ai kém ai, riêng thông minh thì phải công nhận là hiền đệ hơn cả.

 

Thúy Sơn xua tay nói:

 

- Theo tiểu đệ nghĩ, lúc ấy ân sư vì quá nhớ tiểu đệ nên nhất thời cao hứng mà nói vậy thôi.

 

Sự thật ân sư có định tâm như vậy, tiểu đệ cũng không dám táo gan nhận đâu.

 

Liên Châu bỗng mỉm cười và nói với Tố Tố:

 

- Tức muội hãy vô trông nom cho Vô Kỵ, đừng để nó hãi sợ, bên ngoài đã có ngu huynh và ngũ đệ rồi.

 

Tố Tố ngước mắt lên nhìn về phía xa, dò xét coi có động tính gì không, nhưng nàng thấy bốn bề vấn yên lặng, trong lòng đang hoài nghi thì Liên Châu lên tiếng tiếp, Trong bụi cây trên bờ có những ánh sáng khí giới lấp lánh thế nào bên trong cũng có người đang mai phục. Còn trong đại lao ở phía trước, thế nào cũng có thuyền của đối phương ẩn núp.

 

Tố Tố rảo măt nhìn chung quanh, vẫn không thấy động tịnh gì, nàng bèn nghĩ thầm : 

 

- Có lẽ mắt bác hai bị hoa chăng? 

 

Nàng còn đang nghĩ, bỗng nghe Liên Châu lớn tiếng nói:

 

- Dư nhị và Trương ngũ của phái Võ Ðang qua ngang quý gia, có gì sơ suất hay thiếu lễ phép, xin quý vị tha thứ cho, chẳng hay bạn nào có hứng thú xin mời xuống thuyền uống chén rượu với chúng tôi.

 

Chàng vừa nói xong, Tố Tố đã nghe trong bụi lau có tiếng mái chèo đang bơi rồi thấy có sáu chiếc thuyền nhỏ lướt ngang giữa dòng sông. 

 

 

 

Bỗng có một người đứng trên mái thuyền bắn một cây tên hiệu lên trời.

 

 

Trong bụi cây ở bờ phía Nam, liền có mười mấy người ăn mặc võ phục mày đen, tay cầm khí giới mặt đều bao trùm khăn đen, lần lượt xông ra.

 

Lúc ấy Tố Tố mới phục Liên Châu vô cùng nghĩ thầm: 

 

- Thảo nào anh ấy lừng lẫy giang hồ. Bây giờ ta mới chứng kiến, quả thật danh bất hư truyền .

 

Nàng vừa nghĩ vừa đưa mắt nhìn thấy kẻ địch khá đông, vội chạy vào khoang thuyền thì thấy Vô Kỵ đã thức dậy. 

 

Nàng vội mặc quần áo cho con và khẽ nói:

 

- Con ngoan, đừng sợ gì cả, nghe!

 

Liên Châu lại lên tiếng:

 

- Các vị phía trước mặt là những bạn nào thế? Chúng tôi là Dư nhị và Trương ngũ của phái Võ Ðang có lời thăm quý vị.

 

Nhưng trong sáu chiếc thuyền nhỏ chỉ thấy có một chiếc sau cùng là có người cầm lái lộ mặt thôi, còn trên những chiếc thuyền kia, không có một ai cả. 

 

 

 

Liên Châu bỗng tỉnh ngộ và lớn tiếng nói:

 

- Nguy tai.

 

Rồi chàng nhảy ùm xuống dưới sông. Chàng vốn sinh trưởng ở vùng Giang Nam nơi có nhiều sông ngòi, nên bơi lội rất giỏi. 

 

 

 

Chàng vừa lặn xuống nước đã thấy bốn đại hán tay nắm dùi đục đang lặn dới nước và bơi tới. 

 

 

 

Hiển nhiên chúng định đi đục thuyền để bắt sống người.

 

Liên Châu mỉm cười, ẩn mình cạnh thân thuyền chờ bốn người nọ bơi tới gần, vội phóng hai tay ra điểm huyệt của hai người trong bọn, đồng thời chàng giơ chân ra đá trúng yếu huyệt của người thứ ba. 

 

 

 

Người thứ tư thấy vậy định quay đầu bỏ chạy nhưng Liên Châu đã vươn tay trái ra, chộp lấy cổ chân của tên đó và vứt lên mạn thuyền. 

 

Chàng nghi rằng ba tên bị điểm huyệt thế nào cũng chết đuối dưới nước nên chàng vội bơi tới chộp từng tên một vứt lên trên thuyền luôn thể rồi mới nhảy lên sau.

 

Ðại hán thứ tư vừa bị tung lên mũi thuyền lăn một vòng rồi tung mình nhảy lên ném mũi dùi đục đâm thẳng vào người Thúy Sơn. 

 

Thấy võ công của y tầm thường, Thúy Sơn không thèm tránh né chỉ giơ tay trái lên khoa một cái, đã chộp được cổ tay đang cầm dùi đục của tên nọ. 

 

Tiếp theo đó chàng dung khủy tay trái khẽ thúc vào ngực hắn một cái, tên ấy chưa kịp kêu la đã ngã lăn ra. 

 

Liên Châu liền nói :

 

- Hình như trên bờ còn mấy tay hảo thủ, nhưng mặc chúng cứ việc cho thuyền đi.

 

Thúy Sơn gật đầu, liền bảo người lái đò cứ cho thuyền tiến lên. Nhưng lúc ấy ngược gió và nước ngược nên thuyền đi rất chậm. Lúc thuyền đi tới sáu chiếc thuyền nho, Liên Châu liền xách bốn đại hán kia giải huyệt cho chúng rồi vứt trả sang thuyền nọ. Có điều lạ là những người tren thuyền nhỏ nọ không lên tiếng thì chớ cả mười mấy người áo đen ở tren bờ cũng không nói nửa lời, hình như người nào cũng câm cả. Bốn tên nọ chui cả vào trong khoang rồi mất dạng luôn.

 

Trong khi thuyền của bọn Thúy Sơn qua ngang sáu chiếc thuyền nhỏ, đột nhiên tên cầm lái ném hai trái gì tới, chỉ nghe "bùng bùng " hai tiếng, là những mảnh gỗ vỡ bắn tung tóe, thuyền của bốn người bị vỡ thân thuyền bị thủng, nước chảy vào như thác. Thì ra tên lái đò đó ném hai trái ngũ phão mà những người đánh cá thường dùng đi giết cá. Liên Châu không nói gì cả, nhẹ nhàng nhảy sang thuyền đối phương, hai bàn tay không. Tên lái đò cầm mái chèo, nhìn thẳng về phía trước, thấy Liên Châu nhảy qua mà vẫn không them đếm xỉa tới. 

 

 

 

Liên Châu liền quát:

 

- Ai vừa ném hai trái ngũ pháo?

 

Tên lái đò vẫn cứ đứng thừ ra, không trả lời. 

 

 

 

Liên Châu biết tên đó giả vờ câm điếc, liền xông vào trong thuyền thì thấy có hai tên đại hán đang ngồi đối diện. 

 

Chúng thấy chàng vào vẫn ngồi yên không cử động và cũng không tỏ vẻ nghênh địch. Liên Châu túm lấy cổ một tên xách lên quát:

 

- Thủ lãnh của các người đâu?

 

Người nọ nhắm mắt không trả lời, Liên Châu là cao thủ hàng nhất trong võ lâm nên chàng không muốn dùg võ lực tra khảo bèn quay trở về thuyền mình thì đã thấy Thúy Sơn bế Vô Kỵ nhảy sang thuyền nhỏ rồi. 

 

 

 

Liên Châu cướp luôn cái mái chèo của tên lái đò bơi thuyền đi. 

 

Chàng vừa bơi được mấy cái, Tố Tố đã la lớn:

 

- Bọn giặc đang tháo nước chảy vào thuyền.

 

Nàng vừa nói xong, nước sông đã cuồn cuộn chảy vào. Thì ra những chiếc thuyền đó bên dưới có những nút gỗ, bọn giặc chỉ việc tháo ra là nước chảy vào trong khoang ngay. 

 

Liên Châu liền nhảy sang chiếc thuyền thứ hai, nhưng hai chiếc này cũng đã ngập nước đầy khoang rồi. 

 

Chàng quay lại nói:

 

- Thôi chúng ta lên bờ đi.

 

Mười mấy tên đại hán áo đen ở trên bờ đã đứng xếp hàng hình bàn nguyệt, chờ bốn người vừa lên bờ liền xúm lại bao vây. 

 

 

 

Liên Châu thấy những người đó đa số cầm trường kiếm một số tên dùng song đao hay nhuyễn tiên, không tên nào dùng khí giới nặng, Liên Châu khoanh tay đứng yên đưa mắt nhìn tả hữu một vòng, vẻ mặt lạnh lùng, không nói nửa lời.

 

Một đại hán áo đen đứng ở giữa giơ tay lên ra hiệu, những tên kia liền đứng sang hai bên cúi đầu khẽ vái chào, chĩa mũi kiếm xuống, hành lễ một cách cung kính, rồi nhường lối cho Liên Châu đi. 

 

 

 

Liên Châu đáp lễ xong, liền nghênh ngang đi thẳng. 

 

 

 

Bọn đại hán áo đen chờ Liên Châu qua khỏi thì bọn đó liền vây bọn Thúy Sơn ba người và giơ mũi kiếm lên định tấn công.

 

Thúy Sơn thấy vậy ha hả cười và nói:

 

 

- Thế ra quý vị định đối phó với Trương mỗ đây? Nhưng các vị bày trận lớn như thế này thì quả là coi trọng Trương mỗ quá.

 

Một tên đại hán áo đen trong bọn chần chờ giây lát, rồi buông xuôi mũi kiếm xuống tránh sang bên nhường lối cho Thúy Sơn đi nữa. 

 

 

 

Thúy Sơn vội quay lại nói:

 

- Tố Tố em hãy đi trước.

 

Tố Tố ẳm Vô Kỵ định đi, bỗng nghe có tiếng gió khua động, năm mũi trường kiếm đã chĩa thẳng vào Vô Kỵ. 

 

 

 

Tố Tố giật mình lùi về phía sau mấy bước. 

 

Năm người nọ nhanh bước đuổi theo năm mũi kiếm cứ bao vây lấy người Vô Kỵ. 

 

Liên Châu nhún chân một cái nhảy vượt qua đầu mọi người hai tay liên tiếp đập bốn cái trúng vào cổ tay của bốn người áo đen.

 

Bốn thanh trường kiếm cùng một lúc tung lên. Tiếp theo đó, chàng dung tay trái nắm lấy cổ tay của người thứ năm thấy rất mềm mại, hình như đó là một thiếu nữ. 

 

Trong lúc chàng nắm tay người đó thì ngón tay giữa của chàng đã thuận thế điểm luôn huyệt của địch. Tới khi chàng phát giác người đó là thiếu nữ liền buông tay ra. 

 

Nhưng cổ tay của người nọ đã tê tái và trường kiếm rơi ngay.

 

Năm người áo đen vội lùi ra tức thì. Tiếp theo đó, có hai người khác ở tả hữu đâm tới, đều dùng thế kiếm đại ma bình sa, Liên Châu thấy vậy, nghĩ thầm: "Ðây là kiếm pháp của phái Côn Luân, thì ra bọn người này là thủ hạ của phái Côn Luân đấy? "

 

Nghĩ đoạn chàng chờ mũi kiếm cách ngực chừng ba tấc mới thót ngực lại để tránh, rồi giơ hai tay lên dùng ngón tay khẽ gõ vào hai thanh kiếm của đối phương. Hai cái gõ ấy trông rất nhẹ nhàng, nhưng Liên Châu đã dùng Võ Ðang tâm pháp dồn hết sức và hai ngón tay.

 

Từ khi những người bơi sáu chiếc thuyền ra ngăn cản, và những người ở trên bờ song ra bao vây bọn Thúy Sơn đến giờ, chưa hề nghe ai lên tiếng cả. Chỉ có lúc này người chịu đựng không nổi sức lực của Liên Châu, mới lên tiếng kêu "ối chà" thôi. Nhưng giọng nói của y rất thanh thoát, nên bọn Thúy Sơn cũng nhận ra ngay người đó là thuộc phái yếu.

 

Người áo đen đứng giữa thấy Liên Châu lợi hại như vậy, vội giơ tay trái lên phất một cái, các người kia quay mình chạy ngay, chỉ trong chốc lát đã biết mất dạng. 

 

Bọn chúng người nào người náy cũng mảnh khảnh hiển nhiên là đàn bà giả dạng đàn ông. 

 

Liên Châu liền lớn tiếng theo:

 

- Dư nhị, Trương ngũ gởi lời hỏi thăm Thiết Cầm tiên sinh và xin thứ lỗi cho sự vô lễ này.

 

Họ không trả lời, chỉ văng vẳng có tiếng cười vọng lại thôi. 

 

Nhưng tiếng cười đó cũng rõ ràng là tiếng cười của đàn bà. 

 

 

 

Tố Tố đặt Vô Kỵ đứng xuống đất tay vẫn còn nắm chặt tay con và nói:

 

- Những người đó đa số là đàn bà con gái, có phải là môn hạ của phái Côn Luân hay không, thưa sư huynh?

 

Liên Châu đáp:

 

- Không, họ là phái Nga My đó .

 

 

 

Tố Tố ngạc nhiên hỏi:

 

- Thế tại sao vừa nãy nhị ca lại hỏi thăm Thiết Cầm tiên sinh làm gì?

 

Liên Châu thở dài một tiếng:

 

- Từ đầu chí cuối họ không nói một tiếng nào, mặt họ lại bịt khăn đen, như vậy đủ tháy họ không chịu cho người ta biết rõ mặt thật. Họ dùng mũi kiếm chỉ vào cháu Vô Kỵ là họ đã sử dụng Hàn Mai kiếm trận của phái Côn Luân. Về sau, hai người lại dùng thế kiếm đại mạc bình sa của phái Côn Luân đâm ngu huynh. Họ đã giả mạo là phái Côn Luân thì ta cũng giả bộ không biết mà hỏi thăm Thiết Cầm tiên sinh, trưởng môn của họ.

 

Tố Tố lại hỏi:

 

- Sao nhị ca biết họ là môn hạ của phái Nga Mi? Nhị ca có quen biết người nào trong đó không?

 

Liên Châu đáp:

 

- Không. Những người đó công lực rất tầm thường, có lẽ họ là những đồ tôn của Diệt Tuyệt sư thái, trưởng môn phái Nga Mi, tức là đệ tử đời thứ tư của phái Nga my thì ngu huynh làm sao biết được họ. Nhưng họ đã dùng nhu kình để hoá giải chỉ lực của ngu huynh, như vậy họ đã cho chúng ta thấy họ sử dụng tâm pháp của phái Nga my. Mặc dầu họ đã dùng trận pháp của phái khác để lừa dối chúng ta nhưng tới khi họ giở nội lực ra thì ngu huynh biết ngay họ là môn phái nào liền.

 

Thúy Sơn gật đầu nói:

 

- Vừa rồi nhị ca dùng ngón tay đánh vào hai thanh kiếm của họ nếu chúng vứt kiếm đi thì chỉ bị thương nhẹ thôi. Nội công của phái Nga Mi rất lợi hại, nhưng chưa tới lúc vận động mà họ đã đem ra sử dụng ngay, gặp cao thủ giỏi hơn họ là họ thất bại liền. Nếu vừa rồi nhị ca coi hai nàng đó là kẻ địch chính thức thì hai nàng ấy phải phơi xác tại đây. Nhưng phái Nga Mi với chúng ta xưa nay không có thù oán gì cả nên nhị ca không nỡ hạ độc thủ.

 

Liên Châu gật đầu và tiếp:

 

- Hồi xưa ân sư đã được Quách Tường nữ hiệp, tổ sư phái Nga Mi giúp đỡ nhiều, vì thế lúc nào ân sư cũng dặn bảo anh em chúng ta, đừng nên gây thù oán vói các đệ tử Nga Mi để bảo tồn tình giao hữu xưa kia. Vừa rồi, ngu huynh dùng ngón tay đánh vào hai thanh kiếm của họ, bỗng thấy họ sử dụng nhu kình liền biết ngay họ là người của phái Nga Mi.

 

 

Tố Tố vừa tiếp:

 

- Cũng may về sau nhị ca nói xin lỗi Thiết Cầm tiên sinh như vậy không phải chúng ta đã chính thức thất lễ với Nga Mi.

 

Lúc ấy chiếc thuyền của mấy người đã bị quay lái, trôi xuống miền xuôi mất dạng. Còn sáu chiếc thuyền kia đã chìm đắm. 

 

Các tay lái bị ướt như chuột lột, đang lóp ngóp bơi vào bờ.

 

Tố Tố liền lên tiếng hỏi.

 

- Những người này có phải môn hạ của phái Nga Mi không?

 

Liên Châu khẽ đáp:

 

- Bọn này là người của Lương Thuyền bang ở Sào Hồ.

 

Tố Tố cúi nhìn năm thanh trường kiếm đang nằm dưới đất định nhặt lên xem. 

 

 

 

Liên Châu ngăn lại và nói:

 

- Tức muội chớ đụng vào khí giới của bọn họ. Nếu cán kiếm có khắc rõ phái Nga Mi thì sau này chúng ta không thể thoái thác được là không hay họ là người môn phái nào. Thôi chúng ta đi ngay đi.

 

Tố Tố thấy Liên Châu xử sự như vậy trong lòng vô cùng thán phục liền vâng lời, dắt tay Vô Kỵ tiến thẳng lên con đường lớn bên cạnh bờ sông mà đi ngược lên.

 

Vô Kỵ mừng rỡ la lớn:

 

- Có ngựa , có ngựa mọi người thấy dưới gốc cây liếu cách nơi đó hơn mười trượng có ba con ngựa đang cột ở đó.

 

Ở Băng Hỏa đảo chưa hề thấy ngựa khi tới trung thổ nó cứ muốn được cưỡi ngựa đi chơi, nhưng suốt dọc đường cứ phải đi thuyền nó bực bội vô cùng. 

 

Bốn người đi gần tới ba con ngựa, thấy trên cành liễu có dán một tờ giấy. 

 

Thúy Sơn vội lấy tờ giấy đó xuống xem, thấy trên giấy viết :

 

- Xin kính tặng quý vị ba con ngựa để chuộc tội phả hủy chiếc thuyền .

 

Liên Châu liền nói:

 

- Không ngờ bọn họ cũng biết điều.

 

Thế rồi ba người cởi dây buộc ngựa ra. 

 

 

 

Thúy Sơn Liên Châu mỗi người một con. 

 

 

 

Còn Tố Tố thì cưỡi chung với Vô Kỵ.

 

Thúy Sơn nói:

 

- Ðằng nào hành tung của chúng ta cũng đã lộ rồi. Ngồi thuyền hay đi ngựa cũng thế thôi.

 

Liên Châu đáp:

 

- Phải đấy, thế nào trên đường cũng xảy ra lôi thôi rắc rối nữa, nhưng bất đắc đĩ chúng ta mới ra tay, nhưng chớ nên đánh mạnh quá.

 

Vì vừa rồi chàng vô ý đả thương hai môn hạ của phái Nga Mi trong lòng cứ thấy áy náy, Tố Tố cũng lấy làm hổ thẹn và nghĩ thầm: 

 

- Sư ca mới ra tay hơi nặng một chút chớ không phải có ý định đả thương người. Ðem so với ta, năm xưa giết người bừa bãi môn hạ của Thiếu Lâm, thì sự lỗi lầm này của ta quả thật nặng nề. Ta đã trót làm thì ta phải chịu đựng lấy, sau này không nên để cho sư ca gánh thế cho nữa .

 

Ðoạn nàng liền tiếp:

 

- Thưa sư ca, nước người định gây sự lôi thôi là do ở vợ chồng chúng em cả. Còn đối với sư ca thì họ cung kính lắm. Từ giờ trở đi, nếu có ai cản trở thì sư ca để cho em đối phó. Nếu em địch không lại chúng lúc ấy em sẽ mời sư ca ra tay giúp.

 

Liên Châu đáp:

 

 

- Sao tức muội nói vậy. Chúng ta là anh em thì phải đồng sinh đồng tử, sao tức muội lại phải phân biệt ra như thế làm gì?

 

Tố Tố không tiện nói tiếp nữa liền hỏi:

 

- Họ cũng biết sư ca đi với chúng em, tại sao họ chỉ phái đệ tử đời thứ tư ngăn cản vậy?

 

Liên Châu đáp:

 

- Chắc là việc xảy ra quá đột ngột họ không kịp điều động thủ hạ khác.

 

Thúy Sơn thấy vừa rồi phái Nga Mi phái các nữ môn hạ tới quấy nhiễu như vậy, chắc là muốn hỏi tung tích Tạ Tốn nên chàng liền xen vào:

 

- Thì ra nghĩa huynh của đệ có thù với phái Nga Mi, nhưng đệ ở trên đảo không thấy nghĩa huynh nói tới việc này.

 

Liên Châu thở dài đáp:

- Môn qui của phái Nga Mi rất nghiêm, người trong phái đó đa số là nữ đệ tử. Diệt Tuyệt sư thái xưa nay vẫn cấm các đệ tử bôn ba giang hồ. Lần này không hiểu tại sao phái Nga Mi lại phái người tới đây là khó dễ Bạch Mi giáo như vậy. Chúng tôi cũng lấy làm ngạc nhiên vô cùng.

Cho tới gần đây mới biết rõ nguyên nhân. Thì ra Phương Bình, anh hùng ở Lan Phong tỉnh Hà Nam, bỗng bị người ta giết, trên vách có để lại mười một chữ viết bằng máu tươi "Kẻ giết người Hỗn Nguyên phích lịch thủ Thành Khôn"

Tố Tố liền hỏi:

- Thưa sư ca, Phương Bình có phải là người của phái Nga Mi không?

Liên Châu đáp:

- Không phải.

Chàng ngừng giây lát lại tiếp:

- Việc riêng của các tiền bối, chúng ta hậu bối đáng lẽ không nên bàn luận tới, nhưng ngu huynh chỉ biết hồi Diệt Tuyệt sư thái còn trẻ là một mỹ nhân nổi tiếng trong võ lâm. Sau này nàng bỗng cắt tóc đi tu, rồi Phương Bình lão anh hùng cũng tự chặt một cánh tay thề suốt đời không lấy vợ.

Thúy Sơn, Tố Tố đông thanh kêu "ồ" một tiếng, vì cả hai người đều biết Diệt Tuyệt sư thái với Phương Bình lão anh hùng còn trẻ là đôi tình nhân. Nhưng không hiểu sao hai vị tiền bối đó không thành vợ chồng được, rồi một người đi tu, một người chặt đứt một tay. Sau Diệt Tuyệt sư thái hay tin Phương Bình lão anh hùng bị Tạ Tốn giết, mới quyết tâm trả thù.

Nguồn: Tổng hợp
Ý kiến bạn đọc